Anh có thể làm bạn trai của em không?
|
|
Thursday, May 29, 2014
Đã nhiều lần em tự nhủ với lòng mình là phải quên anh đi, nhất định em sẽ làm được. Bởi vì em ghét cái cảm giác này lắm, cảm giác luôn nhớ đến anh trong khi đó anh lại thờ ơ, lạnh lùng khiến trái tim em buốt giá.
Em ước giá như em đừng vội nói: "Em thích anh" thì giờ em và anh gặp nhau đỡ ngại ngùng hơn, anh cũng không tỏ ra lạnh lùng với em như thế,nhưng không nói ra thì cũng khó chịu lắm anh à!. Nghĩ đi nghĩ lại thì có gì đâu mà không nói ra tình cảm của em dành cho anh chứ? Chỉ là em rất thích anh, em tìm thấy cảm giác bình yên mà bấy lâu nay em không cảm nhận được ở một ai cả ngoài anh ra. Hơn nữa em cũng không còn là trẻ con nữa, 26 tuổi, cái tuổi không còn xấu hổ khi thổ lộ tình cảm với người mà mình có tình cảm. Quan trọng là em không muốn sau này mình hối tiếc về điều gì cả. Và khi nói ra được tình cảm của mình, không cần biết câu trả lời của anh như nào, chỉ biết là khoảnh khắc ấy em thấy là chính mình, niềm hạnh phúc tràn ngập trong trái tim em.
Và niềm hạnh phúc đó đã biến mất từ lúc nào, em cũng không rõ nữa, chỉ biết những lần em đến gặp anh, sao anh thờ ơ với em vậy, đến tinh nhắn của em anh cũng chẳng buồn trả lời mà. Không sao, không sao. Em tự nhủ với lòng mình như vậy đấy! Mỗi lần gặp anh, được nhìn thấy anh, nói chuyện một vài câu với anh thôi là trong em lại tràn đầy hy vọng, hy vọng một ngày nào đó anh sẽ cảm nhận được tình cảm của em dành cho anh là thật, rất thật đấy.
Nhưng giờ em nhận ra, mình không nên hy vọng hay chờ đợi vào một điều gì không thuộc về mình. Người ta thường nói, luôn hy vọng vì khi ta hy vọng vào một điều gì đó nó giúp ta có thêm động lực trong cuộc sống nhưng sao em càng hy vọng thì em càng thấy mệt mỏi hơn, bởi em biết sự hy vọng của em chỉ là hão huyền, em đang hy vọng vào một điều sẽ không bao giờ mang lại cho em hạnh phúc. Càng hy vọng càng thất vọng. Giờ em sẽ không hy vọng, không chờ đợi, không nhắn những tin nhắn vô duyên đến anh nữa, không ngồi một mình rồi tưởng tượng anh sẽ là người yêu của em nữa. Giờ em muốn hỏi anh: Anh có thể làm bạn trai của em không?

Ảnh minh họa
Anh có thể làm bạn trai của em không? Để mỗi ngày kết thúc một ngày làm việc mệt mỏi, em sẽ đến bên anh, trông thấy anh cười rạng rỡ, nụ cười "đáng ghét".
Anh có thể làm bạn trai của em không? Để em có thể tự hào giới thiệu với các bạn, cái lũ dễ ghét suốt ngày giục em lấy chồng đi thôi rằng: "Chồng iu tao nè!".
Anh có thể làm bạn trai của em không? Để em có thể gọi điện, nhắn tin cho anh những lúc nhớ anh,chứ không phải như bây giờ, nhớ nhiều lắm mà không biết làm như nào cả, chỉ biết cất nỗi nhớ này trong sâu thẳm trái tim, nơi mà anh không bao giờ biết được.
Anh có thể làm bạn trai của em không? Để em có thể đến bên anh những khi anh buồn, ngồi nghe tâm tư của anh,nhẹ nhàng nắm lấy tay anh và nói: "Cố lên anh nhé!." Hay "Cười lên cái coi, nhìn cái mặt thấy ghét."
Anh có thể làm bạn trai của em không? Để em có thể cùng anh đi dạo, cùng anh thưởng thức những món ăn do chính tay em làm, dù em nấu ăn không ngon, trình bày không đẹp mắt nhưng em đảm bảo đầy đủ chất dinh dưỡng nhất.
Anh có thể làm bạn trai của em không? Để em có thể cùng anh mặc những chiếc áo đôi siêu dễ thương. Thật tuyệt phải không anh?
Anh có thể làm bạn trai của em không? Để họ không nói với em là: "Mày mơ mộng viển vông quá!". Hay như: "Mày hâm vừa thôi, người ta không thích mình thì thôi đi"... Thích một người mà cũng mơ mộng viển vông à? Không thích em thì kệ anh, em vẫn thích anh mà. Chuyện tình cảm,làm sao nói quên là quên, nói không nhớ là hết nhớ đâu. Em có muốn nhớ anh đâu, em cũng không mời nỗi nhớ đến đâu, nhưng mà lại hay đến, đến hàng ngày giờ, hàng ngày và ở luôn trong trái tim em không chịu đi.
Anh có thể làm bạn trai của em không? Câu hỏi này em muốn hỏi anh lâu rồi nhưng hôm nay em mới đủ can đảm nói ra. Không cần biết anh sẽ nhận lời hay từ chối tình cảm của em, chỉ mong anh nhận ra trái tim mà em dành cho anh là chân thật.
Ngô Thùy Trang









Ý Kiến Bạn Đọc [ 0 ]
Bình Luận Qua Google