Lật tẩy chiêu trò pha chế biến rượu cồn thành rượu quê
|
|
Thursday, November 7, 2013
Chỉ cần đổ chút “thần dược” vào là cả thùng rượu cồn biến thành rượu quê, đôi khi cả chuyên gia về rượu cũng khó có thể nhận ra được.

Bà chủ này đang trình bày cách pha chế rượu cồn thành rượu quê
Nấu rượu từ “siêu men”
Bên cạnh pha chế rượu từ cồn và nước lã người dân Đại Lâm còn dùng men tươi để nấu rượu. Ông Trung, một người dân địa phương có hơn 10 năm nấu rượu truyền thống, nay đã bỏ nghề ngậm ngùi nói: “Thất đức thế chúng tôi không làm được nên mới bỏ nghề. Bây giờ người ta dùng men Trung Quốc, men bột để nấu cho nhiều rượu chứ không phải nấu men cục như trước nữa, thậm chí nhiều người còn lên men từ thuốc bột”. Dừng một giây, ông Trung buồn bã chia sẻ tiếp: “Trước đây để có men nấu rượu chúng tôi phải xay gạo về nấu cơm rồi ủ thuốc bắc vào vo tròn phơi khô, sau đó giã ra để lên men cơm ủ. Rượu truyền thống ngon, nổi tiếng như thế, vậy mà chỉ vì lợi nhuận người ta lại…”.
Theo ông Trung, hầu hết các quán tạp hóa trong thôn đều có bán men tươi, bán một cách công khai. Tìm đến quán của N một trong những quán tạp hóa bán cồn và men tươi lớn nhất thôn Đại Lâm, chúng tôi được N hồ hởi mời chào: “Chú mua men, mua cồn hay thuốc pha? Thứ nào anh cũng có, giá rẻ lắm”. Nói rồi N mang ra một túi màu đen có giá 40 ngàn đồng/ gói, mỗi gói 500gr, bên trong có 5 gói nhỏ tuy nhiên không có tên cơ sở, địa chỉ sản xuất và đóng gói. Theo giới thiệu của N, mỗi túi men tươi có thể ủ được 1 tạ gạo, hoặc sắn. “Siêu men đấy, cho ra rượu nhiều lắm, thường thì 500gr dùng để ủ 1 tạ gạo, cứ 10kg gạo nấu lên cho ra 13 đến 14 lít rượu. Trước đây của Trung Quốc nhưng này người ta chuyển sang đóng gói bằng chữ Việt Nam”, N giới thiệu.

Để tìm hiểu rõ hơn thứ mà N và nhiều người dân địa phương gọi là “siêu men”, chúng tôi đã tìm đến lò nấu rượu nhà bà X. Trong vai một lái buôn đang cần rượu cho một nhà hàng ở Hà Nội sắp khai trương, bà X hồ hởi đón khách: “Yên tâm đi. Em cần giờ nào chị sẽ chở đến tận nơi giao rượu giờ đó. Bao nhiêu lít cũng có. Rượu nhà chị ngon dễ uống lắm”.
Theo quan sát, lò rượu của bà X rộng chỉ khoảng 50m2 nằm phía sau hồi nhà được che đậy cẩn thận, cách lò nấu khoảng 2m là một hàng thùng phuy màu xanh, kế bên mà một bể nước đục ngầu xung quanh là sắn và một hàng chum ché ủ rượu. “Bên chị vừa pha rượu vừa nấu, em thích rượu nào thì chị bán cho rượu đấy, rượu pha thì rẻ hơn”, bà X không giấu diếm nói.
Khi chúng tôi đang ngồi thương lượng giá cả với bà X thì hai người phụ nữ đang làm việc cho bà X liên tục đổ cơm vào chum và liên tục múc nước đổ vào hòa với cơm. Thấy chúng tôi có vẻ thắc mác bà X cười phá lên bảo: “À, bây giờ dùng men tươi để nấu cho nhanh em à. Em mua rượu quê như trước đây thì khó kiếm lắm. Bây giờ người ta bỏ nghề hết rồi”.
Nói rồi bà X lấy túi men màu đen loại 500gam ra lí giải: “Men này làm nhanh mà cho nhiều rượu lắm, chỉ cần nấu cơm rồi pha men vào nước, tưới đều lên cơm hoặc đổ cơm vào chén, sau đó pha men này với nước đổ vào chum khoảng 2 tiếng sau là nấu được. Em lấy về bán thì lo gì, cứ có lãi là làm chứ cần gì phải mua cho được rượu Đại Lâm của trước đây. Bây giờ mà cứ ủ lên men cả tuần như ngày xưa rồi mới nấu thì chết đói em à. Làm như chị còn tốt, chứ bây giờ nhiều người còn không nấu cơm mà mua men về pha với nước ủ với gạo sống để nấu”, bà X cho biết.

Kỹ nghệ pha chế biến rượu cồn thành rượu quê
Thứ rượu bà X đưa cho chúng tôi có giá giao động từ 8 ngàn đồng đến 30 ngàn đồng/lít. Khi thử vị rượu thấy mùi hắc và đắng, chúng tôi tỏ vẻ không thích, bà X nhẹ giọng: “Em thích rượu như thế nào cứ nói, chị pha chế tí là được. Dễ lắm. Chỉ cần đổ chút “thần dược” vào là cả thùng rượu cồn này biến thành rượu quê hết, cứ tin chị đi. Tài cỡ chị mà pha thì chuyên gia về rượu cũng khó có thể nhận ra được. Tuy nhiên, muốn rượu quê thì giá thành có tăng lên chút ít”, bà X nói.
Trước yêu cầu phải lấy rượu có vị giống với rượu truyền thống bà X đắc chí nói: “Rượu quê, rượu thuốc, nếp cái hoa vàng hay quốc lủi gì chị đều pha được hết”. Vừa nói bà X vừa lấy từ thùng phuy rượu cồn ra một cốc rượu sau đó bà đổ một ít rượu gạo nấu bằng men tươi vào sau đó bỏ thêm một viên đường hóa học và khấy đều. “Rượu quê đây, bây giờ thì dễ uống mà không bị đắng nữa. Nếu muốn thơm ngon hơn, chị cho thêm chút hương vani hoặc hương cốm vào nữa thì khó mà nhận ra được đây là rượu cồn”.
Sau quá trình pha chế đơn giản của bà X, mùi vị rượu đã hoàn toàn thay đổi, không chỉ dễ uống mà còn rất thơm. Theo ghi nhận của chúng tôi, từ những phuy rượu cồn pha nước lã có giá bán 8 đến 10 ngàn đồng/ lít khi pha chế thêm hương liệu để thành rượu quê có giá bán giao động từ 13 đến 17 ngàn đồng/ lít tùy theo nồng độ pha chế. Riêng rượu thuốc thường có giá trên 20 ngàn đồng/ lít. Còn khi đến tay người tiêu dùng giá rượu quê dỏm được tăng lên từ 5 - 7 ngàn đồng/ lít.
Trong quá trình điều tra, chúng tôi đã bám theo một chuyến xe chở rượu về Hà Nội tiêu thụ. Trong quá trình này nhóm phóng viên còn phát hiện ra thêm những chiêu trò phá chế tinh vi của những đầu nậu cung cấp rượu.

Men tươi dùng để nấu rượu được bán tràn lan ở Đại Lâm
10h trưa xuất phát từ điểm pha chế nhà bà D chiếc ô tô BKS 99K – 43… chở theo khoảng 20 thùng phuy rượu cồn tiến thẳng về khu vực cầu Tó (Thanh Trì, Hà Nội), một nửa số rượu này được đổ trước cửa hàng tạp hóa và bán rượu quê của một người phụ nữ tên M, số còn lại chở về một quán cơm nằm phía sau bến xe Mỹ Đình. Tại quán bà M, chúng tôi được bà giới thiệu là rượu quê chính gốc, uống cực êm và không đau đầu được bán với giá 20 đến 30 ngàn đồng/ 1 lít.
“Trên Đại Lâm người ta pha chế một lần rồi. Về đây muốn bán cho đắt như tôm tươi cũng phải có cách. Mày cứ yên tâm lấy về bán đi rồi tao pha cho”. Nói rồi bà lấy một que tăm quyệt vào một chút bột và nước được bà M đựng trong hai chiếc hộp khác nhau. “Đấy, chỉ cần cho chút này vào là uống bốc lắm, không phê cũng phải phê”, bà M nói. Qua tìm hiểu từ một số nhân viên chuyên chở rượu cho bà M, chúng tôi được biết chất mà bà M dùng để pha với rượu đấy là thuốc sâu và phân lân.
Theo ghi nhận, mỗi ngày bà M nhận rượu 2 lần, tại đây sau khi nhận tùy theo nhu cầu của khách mà bà M tiến hành pha chế hoặc không pha chế thêm. Để phân phối rượu cho khách bà M thuê thêm 3 nhân viên chuyên chạy xe máy đi nhập rượu. Bám theo T, một tay phân phối rượu của bà M chúng tôi ghi nhận: hàng ngày T xuất phát từ khu vực cầu Tó chở theo hai 5 can rượu loại mỗi can 20 lít tiến về khu vực hồ Linh Đàm. Tại đây T giao cho một chủ quán lẩu 2 can rượu. Số còn lại T đến giao cho một chủ quán thịt chó trên đường Tam Trinh (Q. Hoàng Mai). Nhận hàng của T tại quán thịt chó là bà chủ tên Oanh. Theo bà Oanh ít nhất mỗi ngày bà bán được 100 lít rượu: “Rượu Đại Lâm bây giờ rẻ, lại hợp túi tiền, không đắt như các loại rượu khác nên rất dễ bán. Có pha cồn hay nấu như thế nào tôi cũng không quan tâm. Miễn sao khách hàng người ta vẫn uống là được”, bà Oanh cho hay.
theo : Lê Phương ( theo báo công lý )









Ý Kiến Bạn Đọc [ 0 ]
Bình Luận Qua Google